Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Bố mẹ con cũng buồn. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.
Để râu toàn bọn chả ra gì. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Bao người làm được sao mi không làm được.
Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.
Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Nên cứ phải từ từ từ từ. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không.
Hoặc: Môn này không phải học. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.
Như một người đồng sở hữu biết điều. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Không chung chung như những nhà mị dân. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Trẻ con hay người lớn.