Mực thước và tự nhiên. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa.
Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Ta cõng nàng đi trên sóng. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Dòng họ nhà mình phải rạng danh…
Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào.
Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.
Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.
Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc.
Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình.