Vì quen giấu tình cảm của mình, chị đứng thừ ra một lúc, câm như hến và trơ như đá. Vậy, muốn thay đổi hành động của một người mà không làm phật ý họ và cũng không gây thù oán: Vậy mà mỗi tháng ông đọc hết những điều lệ bảo hiểm của công ty ông, tháng nào cũng vậy, hết năm này qua năm khác.
Hai mươi bốn thế kỷ trước, Khổng Tử đã giảng tới nó. Thầy ấy ngửng đầu lên hơi ngạc nhiên, nét mặt tươi cười và nhũn nhặn trả lời: "Bây giờ nó đã kém trước rồi". Vẻ tự đắc hiện trên mặt, người đó đọc cho ông Mc.
Mười một ngày sau, ông đau phổi mà chết tại một nhà ga. Ông nhất định đi đường khác và bắt đầu nghiên cứu nghệ thuật dẫn dụ người. "Tôi có vợ 18 năm rồi, và trong thời gian đó ít khi tôi mỉm cười với nhà tôi.
Phương pháp của Thurston khác hẳn. Và mong người khác biết đến những ý tưởng, nhu cầu, ước vọng của ta. "Khi 8 tuổi, tôi về nghỉ hè ở nhà cô tôi.
Chúng ta cũng có thể nhận lỗi với người khác nữa, nếu họ biết ngọt ngào, khôn khéo nghe ta nói. Tôi trả lời rằng người đó có lẽ không được dân chúng ủng hộ và nếu cử y có lẽ thất sách. Tại sao các bạn không dùng một phương pháp tương tự kiểm điểm lại cách các bạn áp dụng những quy tắc trong tập này ra sao? Nếu các bạn quyết tâm làm, sẽ có hai cái lợi:
Sau khi bàn cãi trong 11 năm ở "Tòa chuyên xử các vụ lôi thôi trong gia đình ở Nữu Ước" và nghiên cứu cả ngàn vụ chồng bỏ nhà ra đi, bà luật sư Bessie Hamburger tuyên bố rằng đàn ông phải trốn vợ vì họ chán nghe vợ rầy rà, gây gổ. Nhiều năm sau, ông lại dùng thuật đó. Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.
Rồi từ đó ông sốt sắng giúp tôi, bất kỳ trong cơ hội nào, thành thử chúng tôi trở nên đôi bạn rất thân cho tới khi ông mất". Lòng anh thành thật cho nên làm cảm động tất cả thính giả. , bán được máy cho một trong những nhà thương lớn nhất ở Brooklyn.
Tại sao cứ luôn luôn nói tới cái mà chúng ta muốn? Thực là vô ích, ngây thơ và vô lý. Vậy muốn có hạnh phúc gia đình, quy tắc thứ hai là: "Bạn trăm năm của ta ra sao, ta chịu làm vậy, đừng có ý sửa đổi làm chi" Đến lượt ông, ông hỏi lại họ: "Bây giờ, các thầy cho tôi biết tôi hy vọng ở các thầy được những gì?".
Nó mơ mộng muốn thành một danh ca. Von Bulow đã biết chữa lỗi lại liền. Mỗi lần ông bổ dụng một người vào một địa vị quan trọng, ông để cho thủ lãnh các đảng chính trị tưởng rằng chính họ đã lựa người đó.
Thầy trả lời tôi rõ ràng từng tiếng một: "Henri Souvaine (ngừng một chút) lầu 18 (ngừng một chút) phòng 1816". Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy.