Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.
Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Tôi kệ tôi dắt tôi đi.
Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.
Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì.
Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.
Tôi để vài ngày trôi đi. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.