Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Con mèo quanh quẩn bên nách.
Một con lươn thì chính xác hơn. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Dòng họ nhà mình phải rạng danh…
Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không.
Tua nhanh thôi, mệt rồi. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát:
Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Nhất là một khuôn mặt cũ. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.
Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.