“Chào Robert (bắt tay), mình là Darren. Tôi muốn nhấn mạnh rằng tôi không phải là người theo chủ nghĩa Sô-vanh (chauvinism: là một chủ nghĩa sùng bái tinh thần bè phái cực đoan, mù quáng trên danh nghĩa của một nhóm (thường là một quốc gia hoặc một dân tộc), nhất là khi tình thần bè phái đó có bao gồm cả sự thù hận chống lại một nhóm địch thủ). Bây giờ, lập tức lấy ra các chữ cái đầu từ những cái tên này!
Câu hỏi này liên quan đến một số thứ đã được nhắc đến. Hãy đọc danh sách đồ vật mà bạn đã liệt kê thật chậm rãi theo nhịp điệu. Nó đã làm gì ở Pháp? Không làm gì cả.
Lúc này, chúng ta sẽ tiến hành việc này với tốc độ nhanh hơn một chút. Chúng ta đảm bảo mình đã cho đĩa phim vào trong túi xách. Không cần thiết và cũng không quan trọng phải nhớ tất cả các chi tiết.
Thế là chúng ta cho rằng trí nhớ của mình kém. Các câu hỏi này thật sự không thích hợp trên một đồ vật cổ kính như vậy. Như đã nói, chúng ta không thể đánh mất nó vì không thể quên nó.
Khi viết một bức thư, chúng ta thường phải lưu tập tin trong khi làm. Hãy bắt đầu bằng những phương pháp của trẻ nhỏ. Hãy đọc thật to đồ vật đầu tiên trong danh sách.
Thường thì chúng ta biết rõ nơi sống, làm việc hoặc tạm trú, cũng như mã vùng của người mà chúng ta cần. Có thể “giờ cao điểm” của những kẻ ưa dậy sớm sẽ trong khoảng hai tiếng sau khi dậy. Bluestone đã viết một cách hài hước thế này: “Công nghệ ban tặng ý nghĩa cuộc sống cho nhiều kỹ thuật viên”.
Giảng viên nói càng nhanh thì áp lực càng lớn. Chúng ta nhìn vào đề bài và thấy hai câu hỏi: Bạn chỉ cần ôn lại câu chuyện từ cuối lên đầu, giống như một bộ phim chiếu ngược: bạn bị đau cổ (neck), nghĩa là 27.
Ba giai đoạn cần thiết giúp bạn nhớ được những người bạn mới gặp. Nếu chúng ta sử dụng bếp là tập tin chứa “Những việc cần làm ngày mai”, chúng ta sẽ mở một tập tin khác trong đầu chứa danh sách “cần nhớ ngay lập tức”. Chúng ta luôn cầu toàn về mặt cảm xúc và có xu hướng phóng đại lên.
Đúng vậy, có mối liên hệ giữa hai yếu tố này, trí nhớ của chúng ta có thể bị giảm sút do các nguyên nhân sinh lý liên quan đến tuổi tác. Điều quan trọng là bạn học được ý nghĩa của các tên trong các nền văn hóa khác nhau. Chúng ta đã học cách ghi nhớ các tài liệu bằng cách sử dụng những hình ảnh then chốt như một chiếc móc treo hay một sự liên kết.
Không, chúng ta chưa từng nhớ nó bắt đầu thế nào vì ta chưa bao giờ chú ý đến nó cả. Bạn hãy đi vào phòng số 1, nhìn vào bên trong. Chúng ta mỉm cười và bắt đầu “tái hiện lại quá trình”: chuyển tài các thông tin từ trí nhớ của chúng ta rồi viết ra trên bài thi.