Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi.
Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng.
Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Chẳng có gì đáng bực cả.
Trong tay tôi không có luật… Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Họ là mỗi con người.
Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Vừa lo lắng, vừa háo hức.
Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.
Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Ông cụ rất phấn chấn. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình.