Pim Dit

Cô vợ lẳng lơ chồng ở nhà vẫn thèm buscu trộm anh chồng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị.

    Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Hắn cũng đang không cảm nhận được. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp.

    Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên.

    Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị.

    - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi.

    Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).

    Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.

    Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Khá nhẹ nhõm và yên bình.

    Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.

    Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap