Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường.
Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay.
Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.
Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Bạn chưa làm được gì cho họ. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.
Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Cái bướu ở lưng lồi lên. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.
Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.
Từ nay thôi hẳn đá bóng. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ.
Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.