Nên bạn bỏ qua như không. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà.
Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống. Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta.
Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Chạy đi mua thì không có hứng. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.
Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Tác phẩm Bật dậy nào. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.
Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Chứ không thở dài như những người thân… Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện.
Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt.
Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Và những cái xác cháy khét lẹt.