Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. Người bảo người là ác.
Xã hội loài người thì phải như thế. Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng.
Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba.
Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số.
Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.
Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.