Nhưng điều chắc chắn là phần đông chúng ta không chịu để ai động đến lỗ lông chân của mình. Suốt một trăm hải lý ở chung quanh không có một sinh vật nào hết. Tôi rán tím cách cho bớt lỗ.
Áp lực của mạch máu tăng lên. Nó đã hoán cải đời tôi một cách lạ lùng". Nhưng xin đừng, trừ phi bạn muốn đọc để tiêu khiển.
Bạn nên nhớ rằng ưu phiền tàn phá sức khoẻ của bạn. Đêm ấy tôi không thèm uống sữa nóng trừ bữa nữa. Nhưng khi thành gia rồi thì làm sao nữa? Thì lời ước lại đổi làm: "Ước gì ta già được nghỉ ngơi".
Nhưng sau một tuần khóc lóc than thở cho thân mình, tôi tự nhủ: "Mình hành động như thằng điên. Mà chính 7 phần trăm đó làm cho tôi cứ mệt nhọc, bực tức mất thời gian. Chúng phái một "thanh toán viên nhà binh" lại hãng tôi - viên này là một đô đốc - và ra lệnh cho tôi giúp đỡ võ quan đó trong khi thanh toán tài sản của công ty.
Quy tắc 7: Đừng cho vợ con lãnh tột một lần số tiền bảo hiểm sinh mạng của bạn Cha sửa soạn một chỗ cho con đây. Đúng, đúng như vậy - Không có một người nào hết.
ông không mệt mỏi mới nghỉ ngơi, bao giờ cũng biếI trước lúc nào sắp mệt để tự bắt ông đi nằm nghỉ. Một trong những điều bi đát nhất là loài người có tánh muốn đẩy bỏ đời sống hiện tại đi. Có một cách độc nhất ở đời để lợi dụng dĩ vãng là ta phân tích một cách điềm tĩnh những lỗi lầm đã trót phạm, làm bài học nhớ đời rồi quên hẳn những lỗi đó đi, đừng cho nó dày vò ta nữa.
Và anh thi đua với một bạn thợ máy ngồi bên. Có lý lắm, phải không bạn? Vậy mà có cả triệu người quay cuồng lo lắng làm hại đời mình, vì họ không chịu nhận sự chẳng may nhất, không rán chịu cải thiện tình thế, không vớt vát những vật còn chưa chìm trong khi thuyền đắm. - Sự làm lụng cho ta sự can đảm, mà sự can đảm, cũng như lòng tự tín, đã giúp Emerson lưu danh muôn thuở".
Cha đứa nhỏ này là lão tiều phu nghèo khó Lincoln, và đứa nhỏ được đặt tên là Abraham. Bà nói với tôi: "Tôi tuy làm bếp giỏi, nhưng hồi chúng tôi ở Georgie, luôn luôn nhà có một người ở, và chưa bao giờ tôi làm trên 12 cái bánh ba tê [40] nhỏ. Chính tôi cũng đã có lần nhận định điều ấy.
Tôi tin bây giờ tôi đã nhận được chân giá trị của đời sống. Họ ăn rồi, bàn tán hàng giờ về những kinh nghiệm trong ngày. Trời cho ta tài năng nào thì tận dụng tài năng đó.
Đó quả là một châm ngôn quý báu khi ta cần phải đương đầu với những lời chỉ trích vô căn cứ. Ông nói thế, rồi nhếch mép cười, một cái cười hớn hở, đầy nhân hậu. Hồi đó, cô ở tỉnh Tucson, thuộc tiểu bang Arizona.