Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.
Tôi vẫn không nói lời nào… Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.
Của một thân xác đặc. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Đến lượt máy treo ngược người. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.
Sao lại xé sách hở con. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì.
Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu.
Cái bướu ở lưng lồi lên. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.