Sau cùng, nếu biết vuốt ve chiều chuộng vợ thì bảo sao vợ nghe vậy, không cãi lại nửa lời, và có muốn bịt mắt họ cũng được nữa. Cha mẹ cậu nghèo lắm. Thứ nhì: ông thành thật chú ý tới khán giả.
Overstreet, không ngài nào dạy được cho nó một chút nghệ thuật làm đẹp lòng người. đương cãi, ngừng lại, ngó trân trân ông tòa rồi buột miệng: "Kính Ngài, trong luật hàng hải không có thời hạn tiêu diệt thẩm quyền". ", "Đây là vài việc xảy ra mà tôi mong rằng các ngài đừng bỏ qua.
Chàng thất vọng đến nỗi muốn giải nghệ đi bán xe cam nhông. Câu phương ngôn này của họ phải được dán trong nón chúng ta đội: "Người nào không biết mỉm cười, đừng nên mở tiệm". Nhưng hôm ấy, anh Emile tới không được, mặc dầu tôi có dặn trước.
Vậy muốn thay đổi một người mà không làm cho họ phật ý, giận dữ, bạn phải: "Lấy công tâm nhận những sự gắng sức của họ, khen những tấn tới nhỏ nhất của họ. Ông sai một mật sứ đi hội nghị với các nhà cầm đầu châu u. Đó là quy tắc thứ 12.
Bạn muốn có một thí dụ ư? Thì ngày mai tới sở, bạn cứ xem xét những thư bạn nhận được, sẽ thấy sự thiếu lương tri đó. 4- Biết nghe người khác nói chuyện. Tôi đáp: "Nói thiệt ra tôi cũng vậy, không đủ tiên dùng thứ xa xí phẩm đó.
Mỗi lần ông bổ dụng một người vào một địa vị quan trọng, ông để cho thủ lãnh các đảng chính trị tưởng rằng chính họ đã lựa người đó. Để tôi mang về vẽ lại hết. Dorothy Dix mà ai cũng phải công nhận rằng rất thâm hiểu những vấn đề về hôn nhân, nói rằng: "Già nửa những cuộc hôn nhân đã thất bại lớn".
Ông Parsons dẫn chứng cũng vô ích, lý luận cũng vô ích. Nhà chế tạo ngắm nghía hồi lâu không nói nửa lời rồi tuyên bố: "Để tôi suy nghĩ ít bữa". Mà đàn ông lại thừa biết rằng người vợ được chiều chuộng khéo léo sẽ làm mọi việc, hy sinh mọi thứ cho chồng vui.
Tất nhiên tôi hiểu tại sao ông lại đây. Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó. Ông Nicholas Murray Putler, giám đốc trường Đại học Columbia nói vầy: "Dù kẻ đó học hành tới bực nào nữa thì cũng vẫn là thiếu giáo dục".
Xét kỹ, ta có nhiều hy vọng xây hạnh phúc trong gia đình không? Paul Popenoe cho rằng: "Ta có nhiều hy vọng thành công trong một hôn nhân hơn là trong một kinh dinh khác". Lần lần lời lẽ, cử chỉ hóa ra thân mật; rồi ông ta kể chuyện về con cái ông ta. Một hôm, tới một sở thông tin, tôi hỏi một thầy ký chuyên môn tiếp khách, chỉ cho tôi phòng làm việc của bạn tôi, ông Henri Souvaine.
Than ôi! Thực trạng khác xa những mơ mộng thiếu thời một cách độc địa làm sao! Ông nói rằng không biết và khuyên tôi hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư". Ông chịu nhận rằng lời đó đúng.