Cho nên khi hai ngàn năm trăm người thợ công ty "Bạch Xa" đình công để đòi tăng lương và quyền lập nghiệp đoàn, ông Giám đốc công ty đó là ông A. Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua. Bạn nhận kỹ, từ đâu tới đó, chưa có nửa lời về mục đích của cuộc thăm viếng.
Thành thử nhiều quá, làm không xuể và xe của ông phải đợi, hàng của ông phải gởi trễ. xin ông có lòng tốt. Trái lại, trong câu chuyện của bà, bà thường lầm lộn buồn cười về sử ký hay văn học sử.
Nhan đề đoạn đó là: "Làm cha nên nhớ. Xin bạn đừng ngại rằng nói như vậy mà không thành thật đâu, vì nếu ở vào địa vị người khác, tự nhiên bạn cũng sẽ hành động như họ. " Có cả hàng ngàn người bán dạo, lang thang khắp phố phường, mỏi mệt, thất vọng, lương ít.
Vậy thì tranh biện làm chi cho tốn công chứ? Hai ngày sau, ông chủ nhiệm tờ Boston Herald viết thư trả lời ông B. Anh Emile săn sóc đủ mọi bề.
rồi các ông lại đây cho tôi biết kết quả ra sao". Tolstoi là một văn sĩ nổi danh nhất hoàn cầu. Trong máy truyền thanh, một nhà buôn kể một cuộc thi võ tưởng tượng, giữa một món hàng của nhà đó với một món hàng của nhà khác, mà làm cho những nhà đại lý phấn khởi lên được.
Thi nhân Rossetti tự cho là một nhân vật quan trọng. Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản. Và bây giờ, tôi xin kể ba thí dụ mà sự áp dụng những phương pháp trên kia đã mang lại những kết quả rất khả quan.
Những câu ngăn ngắn như: "Xin lỗi đã làm phiền ông. Một người coi sóc chúng giảng cho tôi: "Khi một em đó hiểu rằng mình sẽ tàn tật suốt đời, thì mới đầu như rụng rời, rồi bình tĩnh lại, cam lòng với định mạng, rồi cảm thấy sung sướng hơn những đứa trẻ mạnh". Đừng mất thì giờ nghĩ tới kẻ thù của bạn.
Hôm sau một bà khác lại coi những tấm màn đó, ngắm nghía, tấm tắc khen và tiếc không có tiền sắm nổi. Tôi sẽ học thêm được biết bao nhiêu điều!". Kiếm một tật xấu của người dễ hơn là tìm cái hay của họ.
Hỏi còn có phần thưởng nào quý hơn nữa không?". Von Bulow cãi: - Tâu Bệ hạ, thần tưởng không một người nào ở Anh cũng như ở Đức, lại có thể tin rằng thần đã khuyên Bệ hạ như vậy được. Kẻ thù dữ tợn nhất về chính trị của Disraeli là Gladstone.
Wooton, một người học trò của tôi. Ông ngắm nghía từng bộ phận nhỏ một, từ nệm ngồi cho tới cái khóa cửa, tới thùng xe, nhất là những chi tiết nào do ông Chamberlain sáng tạo cho tiện lợi, thì ông cứ muốn ghi nhớ lấy và chỉ cho bà Tổng thống, cho nữ Bộ trưởng lao động Perkins và cô thư ký riêng của ông. Chúng tôi tiếp tục nói chuyện trong một lúc.