Khi hãng bán ca cao ở Nữu ước treo một giải 100 Mỹ kim để thưởng bài luận nào hay nhất về cách dùng ca cao, ai giật giải, bạn biết không? Đúng. Đừng quay lại ngó về phía sau. Chúng ta đều lo đến chuyện riêng của chúng ta, có thì giờ đâu để phí vào chuyện gia đình Tolstoi.
Vậy muốn khỏi bất bình, buồn bực về những lời chỉ trích, ta hãy theo quy tắc số ba này: Vậy chiều chúa nhật đó, tôi vào thẳng trong phòng tôi, tại hội các Thanh niên theo Thiên Chúa giáo ở Thượng Hải, lấy máy đánh chữ ra đánh: Thế là hết do dự, hết để lại lần sau.
Có lẽ bạn phải thay hẳn những thói quen đã nhiễm từ trước tới giờ. Vậy ta có thể kết luận: ngăn ngừa mệt mỏi tức là ngăn ngừa ưu phiền. Tư tưởng ta xếp đặt cuộc đời và quyết định tương lai ta.
Và qủa thiệt chúng thấy liền. Áp lực của mạch máu tăng lên. Hàng triệu người như cô Alice; bạn dễ thường cũng là một trong những người ấy đấy.
Trong cuốn Tội gì mà chịu mệt, tác giả Daniel Josselyn có viết rằng: "Nghỉ ngơi không có nghĩa là không được làm gì. Mà nếu họ có hỏi ý tôi, thì trước kia bàn cải mất ba giờ, nay cũng chỉ mất một giờ thôi. Bệnh ấy do nghi ngờ, do dự, sợ sệt quá mà sinh ra.
Không bao giờ tôi chịu cảnh ấy". Song rất tiếc rằng tôi quên hẳn tên hai ông bà tuy tôi vốn ghét lối kể thí dụ mà không cho biết tên và địa chỉ của các nhân vật để chứng minh cho câu chuyện. Họ là những người Anh đầu tiên tới Nam cực.
Nhiều khi có những nỗi riêng không bàn với ai được, cả với những người thân thiết hoặc bạn chí thiết nữa. Chúng ta hãy tranh đấu cho hạnh phúc của chúng ta!". Một trái bom rớt gần nhà tôi làm tôi bắn ra khỏi giường.
Ông tóm tắt hết những điều đó trong câu này: "Có muốn khổn khổ thì cứ phí công tự hỏi xem mình sướng hay khổ". Bất cứ thầy thuốc nào cũng biết rằng muốn chữa bệnh nhân bị bệnh thần kinh, trước hết phải bắt họ hoàn toàn nghỉ ngơi. Khi thấy mệt, nên nằm sấp xuống sàn và cố vươn người ra cho thật dài.
Lương ít mà khóng dám bỏ sở. Trong cơn thất vọng tôi dùng điện thoại kêu vị bác sĩ đương chữa cho tôi đến để mà rên la, mà kể lể nỗi thất vọng đang chiếm cứ lòng tôi. Bà cho tôi hay rằng trước mỗi buổi dạ hội chính thức, trước mọi cuộc hội nghị, bà ngồi nhắm mắt ở ghế bành để dưỡng tâm thần trong hai mươi phút.
Bạn có biết người Mỹ nào bị tố cáo là giả dối, là "bịp đời", là "gần như là thằng sát nhân" không? Một người mà một tờ báo Mỹ vẽ ngồi trên đoạn đầu đài, lưỡi dao kề cổ, một người mà khi đi ngoài đường, bị công chúng chửi rủa? Bạn có biết người đó là ai không? Là cố Tổng thống George Washington vậy. Ông hiểu rằng nếu không bỏ được ba tật ấy, không thể thành công lớn. Làm sao nhờ họ chỉ bảo được? Ví dụ bạn muốn học nghề kiến trúc.