Phương pháp liên kết liên tưởng không thể đứng riêng một mình. Chúng ta định bước ra khỏi cửa và… chúng ta quên mất mình đã làm gì với chùm chìa khóa. Một anh hùng ở Hiroshima – là Hiroshi, chở một thùng (tank) – gợi cho bạn nhớ tới họ của anh ta – Tanaka.
Trao đổi danh thiếp, học cách nhớ tên với mục đích ghi nhớ nó và nhắc lại nó bằng lời nói Sau tất cả, quyền lựa chọn là của chúng ta. Trong bước đầu tiên, hãy “lập trình” năm số điện thoại mới trong tâm trí của bạn mỗi ngày.
Sau đó, tôi nhắc lại số này từ đầu đến cuối và từ cuối lên đầu. Sau đó, bạn tìm thấy một tấm chắn bằng chì (lead) (loại mà bạn vẫn mặc khi chiếu tia X-quang) và kéo nó qua đầu. Đây là một ví dụ điển hình về một từ mà bạn không cần cố gắng nhớ.
Swissair quảng cáo trên mọi catalog, tạp chí, báo và các chương trình quảng cáo trên truyền hình. Sau vài ngày nữa, chiếc du thuyền đến điểm cuối cùng”. Nó chỉ có nghĩa là chúng ta khó nhớ một số điện thoại mà thôi.
Bệnh nhân: Bác sĩ ơi, tôi không thể nhớ bất cứ thứ gì. Tất cả những gì chúng ta phải làm là chuyển con số 14 thành một từ có nghĩa – door (cái cửa) (hãy kiểm tra lại). - Chế độ nghỉ mát hàng năm dành cho những người lính mẫu mực tại một trung tâm huấn luyện gần Capri.
Không còn nghi ngờ gì nữa, thật khó thoát khỏi lối suy nghĩ về trí nhớ đã “ăn sâu bám rễ” trong chúng ta. Các em có vẻ lúng túng, nhưng rồi các em bắt đầu nói ra những điều các em biết. Họ đang hốt hoảng trong vòng quay và kêu cứu thảm thiết.
“Những việc cần làm ngày hôm nay” đã được lưu trong bếp. Như bạn thấy, đôi khi việc phân chia cũng có ý nghĩa riêng. Tại sao chúng ta lại nhìn vào trong đó? Bởi vì chiếc day buộc kéo từ đó ra.
Vì thế, tất cả những gì chúng ta cần làm là tưởng tượng rằng ở Tây Ban Nha hay bất kỳ đất nước nào nói tiếng Tây Ban Nha, pho-mát chỉ được bán trong các hộp làm bằng da. Theo đánh giá của tôi, ở bước này, bạn có thể hoàn thành danh sách trong tưởng tượng đó chỉ chừng vài giây. Bạn tiếp tục tiến hành tương tự với các đồ vật còn lại trong danh sách.
Do nhu cầu giao tiếp trực tiếp nên những cuộc đấu trí cá nhân đã chiến thắng. Bạn miêu tả về các bãi biển có đá bazan đen, đi xe scooter vào thành phố. Trong lúc đang ăn, có người gọi Simonidis ra khu đất ở cổng vào vì có việc khẩn cấp.
Mỗi người chúng ta đều có sự khác biệt. Thật đáng buồn nếu anh ta phải mở sách ra và đọc: “Hãy nhìn xem… Tim phải ở bên trái… không, đợi đã, ở bên phải chứ…!” Trong khi quá thất vọng vì bị muộn mất 15 phút, thì anh ta, lạy Chúa, có thể bị tai nạn.