Thôi, tôi trôi qua em rồi. Nhưng đây là một trận bóng. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.
Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết.
Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.
Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động.
Tại sao mọi người lại ngủ được. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.
Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử.
Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài.
Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề.
Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Giọng mẹ bắt đầu ướt. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.