Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Nhưng như thế là em còn muốn.
Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả.
Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.
Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.
Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú.
Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Đến chỗ học không phải để học.