Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Nhưng em thèm được khỏe lại.
Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết.
Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình.
Con mèo lại sán vào tôi. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo.
Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Mà thản bởi vì lòng cần thản.
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Còn cái quần thì rộng thùng thình.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.
Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.