Giữa đầm lầy thông tin. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.
Cô gái bảo: Không. Không có thời gian để sửa chửa. Mà lại nghĩ về con người.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Đơn giản là để sống.
Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.
Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Bác không rõ cháu đi đâu. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi.
Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.
Khoảng cách vô hình. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Gặp ở rất nhiều nơi. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.
Nhu cầu của bạn không cao. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Mân mê hoài cuốn anbum.