Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn.
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Thoát khỏi trước khi họ chết. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây.
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được.
Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.
Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn.
Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Viết là một lao động kỳ diệu.