Tối, bạn đèo bác vào viện. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết.
Anh dạy em, biết, quay ngay. Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Thế mà rồi cũng ngủ được.
Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.
Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó.
Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.