Ông luôn luôn mất ngủ - đọc sách đến nửa đêm - năm giờ sáng đã dậy và bắt đầu đọc thư cho thơ ký đánh máy. Charles Evans Hughes, trước kia làm Chánh án Toàn án tối cao Mỹ quốc nói: "Người ta không chết vì làm việc quá nhiều, mà người ta chết vì hoảng hốt và lo lắng bởi việc nhiều. Bởi vậy mới vẫn còn sống đến ngày nay để kể chuyện cho bạn nghe.
Bây giờ tôi nhắm mắt lại mà còn thấy và nghe được chiếc toa xe ấy chạy. Rồi hỏi anh ta dạy dỗ nó ra sao. Cái nguyên tắc nên nhớ đi vay là nếu bạn chắc chắn sẽ trả nợ ngay, thì sẽ được tính lời nhẹ hoặc vừa phải, và bạn sẽ trả được.
Ban giám khảo cuộc thi đó có: Eddie Rickenbacker, chủ tịch hãng hàng không Eastern Air Lines, Bác sĩ Stewart, W. Không có cái gì nên thân hết. Sau lấy mủ ni che tai mà đi theo con đường đã vạch sẳn, mặc những lời thị phi của người đời".
Đừng để trên bàn một thứ giấy tờ gì hết, trừ những giấy tờ liên quan tới vấn đề bạn đương xét Nỗi lo đó thành hiện thực ngay. Quy tắc của tôi là không để cho thư nằm đó bao giờ hết.
Alvarez ở dưỡng đường Mayo thì nói: "Những ung thư trong bao tử sưng thêm hay tiêu bớt đi là tuỳ sự mệt nhọc của bộ thần kinh tăng hay giảm". Bài này kể lại kinh nghiệm của một người đàn bà khó nhọc mới tìm thấy được rằng: "không thể sống không có Trời được". Tôi xin kể ra đây trường hợp đã khiến nhà thương Boston mở lớp học nầy:
Ông tóm tắt hết những điều đó trong câu này: "Có muốn khổn khổ thì cứ phí công tự hỏi xem mình sướng hay khổ". Dù tốt hay xấu, ta cũng phải trồng trọt trong khu vườn nhỏ của ta. Như vậy còn hiệu nghiệm gấp ngàn lần uống ly rượu khai vị, vừa lại rẻ tiền hơn.
Có thể kiếm cách trốn được không? Không. Có thể vì ông trả lương họ quá ít và bắt họ làm nhiều quá. "Một phần lớn cái mà ta gọi là hoạ.
Vì gia ân cho người là một dấu hiệu cao cả thì thụ ân của người khác là một dấu hiệu kém hèn". Xe cứ trượt đi, khó kềm tay lái được. Đó, ý nghĩ của cuộc đời như vậy".
Một hôm các sĩ quan thấy ông khóc, liền hỏi duyên cớ. Ai nói gì ông cũng theo gương ông lão người Đức kia mà "chỉ cười thôi". Tôi oán định mệnh nhưng vẫn nằm nghĩ như lời thầy thuốc dặn.
Ông ta nói: "Cô Ira, tôi không giúp cô được mà cũng không ai có thể giúp cô đâu, vì chính cô đã rước lấy cái tôi nợ vào mình. Nói một cách khác thì tôi đã phí 50% cái thời gian làm việc để lượm được một kết quả rất nhỏ là 7%. Từ đó, anh leo hết cấp này đến cấp khác.