Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.
Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con.
Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.
Là người thì nên thế. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.
Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.
Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.
Họ biểu trưng cho chính họ. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.