Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.
Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Tôi viết theo ông ta. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Không biết thanh minh thế nào.
Đừng lỡ nhiều là được. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai.
Như những lúc tôi không cần em. Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.
Phải cạo râu đi nghe chưa. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.
Giọng trầm thường xuất hiện. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.