Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.
Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ. Lại nói chuyện đi đá bóng. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay
Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Ăn xong lên giường nằm. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.
Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Đặc biệt là trong những người tài.
Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Nhưng nàng vẫn lắng nghe.