Pim Dit

Thằng em ông xã khốn nạn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng như thế là em còn muốn. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.

    Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Nếu không có một lực đẩy cực lớn. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm.

    Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người.

    Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác. Bác không thoát được ra đâu. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.

    Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Thậm chí, phải viết, phải sống.

    Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Mà lại nghĩ về con người. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.

    Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác.

    Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn

    Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.

    Sao lại xé sách hở con. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap