Pim Dit

Anh nhân viên bắt vợ của quản lý trả giá vì sự ngông cuồng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế.

    Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.

    Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Định kiến tàn sát sự phong phú.

    Một ngày thả ra nắng mặt trời. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Trái tim tôi nó chả sai bao giờ.

    Vào đây, trời trở nên dịu hẳn. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.

    Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Rồi đến nằm bên nàng.

    Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên.

    Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.

    Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Cái thùng rác lở loét hơn.

    Bịt tai lại, im lặng, là xong. - Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap