Không nên phớt lờ những gì khiến bạn phiền muộn, nhưng cũng đừng quá tập trung vào nó mà bỏ qua những điều lý thú khác. Các sinh viên thường mắc bệnh trì hoãn. Như một người khiếm thị luôn mơ đến một ngày nhìn thấy vẻ đẹp của ánh bình minh hay một em bé bại liệt không rời chiếc xe lăn ước một ngày nào đó, không những cậu bé có thể đi được mà còn có thể bay cao như chú chim bé nhỏ cậu vẫn thường thấy qua khung cửa sổ.
Tất cả tuỳ thuộc vào khả năng và cách nhìn nhận của mỗi người. Trong khi đó, những người hạnh phúc lại đón nhận tình huống tương tự với thái độ tích cực và cho rằng người kia thật sự tốt bụng. Và điều đó chính là nguồn sống mạnh mẽ và quý giá nhất.
Nếu bạn muốn người khác vui vẻ với mình, hãy làm như vậy với mọi người trước. Cứ ngỡ hai người phải ở cách xa nhau 2 đầu trái đất, hoá ra Andy và người bạn của mình sống trong cùng một khu phố, nhà của họ vốn chỉ cách nhau vài căn nhà! Khi cả con đường bị mất điện thì nhà của hai người cũng cùng chung số phận. Họ chẳng còn đâu thời gian để cảm nhận sự thích thú khi làm bài.
Điều trớ trêu nhất là Nixon vẫn có thể chiến thắng mà không cần phải bày ra bất cứ trò nào như vậy - dù cuộc tham chiến phi nghĩa ở Việt Nam của chính phủ Mỹ lúc đó bị dư luận phản đối. Người yêu của anh là một cô gái xinh đẹp và duyên dáng. Khi còn ở tuổi niên thiếu, dường như mọi người chúng ta thường nhìn nhận khái niệm hạnh phúc rất đơn giản - đó là đạt được những điều mình muốn.
Tôi đang giúp các em nhỏ, các bậc phụ huynh và cả chính tôi nữa. Trong khi đó, phụ nữ lại được dạy rằng là phải cởi mở hơn. Thế rồi hoá đơn điện thoại được gửi đến.
Dù đã từng trải và rất yêu nghề, nhưng vào đêm trước ngày khai giảng mỗi năm học, Jill lại gặp những cảm xúc y như lần đầu tiên sắp nhận lớp vậy. Những người luôn dành ra một khoảng thời gian để vui vẻ mỗi ngày thường cảm thấy hạnh phúc và thoải mái hơn với chính mình. Người hạnh phúc và người không hạnh phúc thường lý giải cho các sự việc xảy ra theo những cách khác nhau.
Nhà cửa nơi chúng ta ở trông giống nhau, những thành phố nơi chúng ta sinh sống trông cũng giống nhau, chúng ta ăn mặc giống nhau, và dường như chúng ta cũng chẳng khác nhau là mấy. Những người luôn dành ra một khoảng thời gian để vui vẻ mỗi ngày thường cảm thấy hạnh phúc và thoải mái hơn với chính mình. Đôi lúc tự nhiên chúng sẽ tự biến mất nếu chúng ta vượt lên, không "moi nó ra" để "đẩy" nữa.
Mọi người ai cũng khen anh, kháo với nhau rằng anh là tài xế số một ở Chicago. Trong cuộc sống hàng ngày, có rất nhiều suy nghĩ chợt đến rồi chợt đi. Những người khác trong gia đình cảm thấy khó chịu vì sự cãi vã đó và bắt đầu lảng tránh họ hơn là giúp họ vượt qua bất hoà này.
Và ai đó đã chiêm nghiệm sâu sắc rằng, hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà chính trên từng chặng đường đi, hạnh phúc không chỉ là nụ cười, mà còn là giọt nước mắt chia sẻ trên bờ vai tin cậy. Arthur là một nhân viên điều hành quảng cáo rất có tránh nhiệm. Còn những sinh viên làm chậm nhưng lại so sánh mình với những người chậm hơn thì cảm thấy khá hài lòng với bản thân, và dường như họ chẳng cần biết đến sự hiện diện của những con người giỏi giang kia.
Nhưng sau cùng, thay vì chối bỏ tất cả, Warren kịp nhận ra rằng thế giới này vẫn dành cho ông biết bao nhiêu điều thú vị khác. Có lẽ mẹ Carol chỉ có ý nói là cô thiếu thận trọng, nhưng Carol lại thấy buồn khủng khiếp khi chính mẹ lại nói với mình những lời như thế. Bọn trẻ biết rằng luôn phải tuân theo một số nguyên tắc nhất định nhưng chúng vẫn có thể nghĩ ra một cách nào đó để đạt được những gì mình muốn.