ích lợi gì đâu? Người đó cũng như tôi, chỉ quan tâm tới điều họ muốn thôi. (Nhân tiện, xin nhắc bạn, ví như bà nhà đòi may một cái áo nhung, thì xin chớ trả lời bà bằng câu đó nhé!). Trong một bài diễn văn, Hoàng đế nói như thách cả nước Pháp: "Trẫm đã cưới một người đàn bà mà Trẫm yêu và ngưỡng mộ, như vậy còn hơn là cưới một người mà Trẫm không được biết".
Elbert Hubbard, một trong những nhà viết chuyện hàng ngày đặc sắc nhất đã làm cho người ta say mê, thường bị người ta oán dữ vì những bài chỉ trích của ông, nhưng nhờ ông khéo léo cho nên thường khi kẻ thù của ông lại thành bạn thân của ông. Ông trả lời một vài câu thôi, rồi nhất định không trả lời những câu khác. Ông đưa những mẫu hàng của tôi ra, và khoe nó tốt.
Rồi lần lần ông dịu giọng vì thấy rằng chúng tôi hỏi những điều đó không phải vì tò mò mà vì cái lợi của ông. Hôm ấy tôi không những chỉ say mê nghe mà thôi, còn tỏ với ông ấy một tấm lòng quý mến và ngưỡng mộ chân thành nữa. Họ khuyến khích anh, khuyên anh và thú rằng đã có nhiều thiện cảm với anh.
Người ta đã công nhận giá trị tài năng của anh. Andrew Carnegie, hồi nhỏ chỉ được học có 4 năm, nhưng vì sớm hiểu bí quyết đó, nên hồi bắt đầu kiếm ăn, mỗi giờ công được có 4 xu, mà tới sau này tính ra ông đã quyên vào những việc từ thiện tới ba trăm sáu mươi lăm triệu đồng. - Bạn sẽ thấy thực là thần diệu.
Người da đen làm bồi phòng cho ông, viết một cuốn sách nói về đời tư ông, trong đó có câu chuyện lý thú này: Tại tỉnh Springfield, là nơi gia đình Lincoln ở, có 11 ông luật sư. Cả những khi cơm khê, canh mặn, ông cũng không nên phàn nàn.
Như vậy thì 100 lần, có tới 99 lần, người ta sẽ đại lượng, khoan hồng với mình, nhắm mắt bỏ qua hết như chú hiến binh ở Lâm viên trên kia. Nhưng, Emerson nói, "lễ phép tức là phải chịu nhiều hy sinh nhỏ". Ông đưa những mẫu hàng của tôi ra, và khoe nó tốt.
ÔNg Theodore Roosevelt kể lại rằng hồi ông còn làm Tổng thống, mỗi lần gặp điều khó xử, thường ngả lưng vào ghế nhìn lên tấm hình của Lincoln treo trên tường và tự hỏi: " Lincoln ở địa vụ mình, sẽ xử trí ra sao? Giải quyết ra sao?". Bạn có quen ai hành động như vậy không? Riêng tôi, tôi đã thấy. John Wanamaker, là chủ nhiệm cửa hàng lớn trong tỉnh Philadelphie, cũng dùng phương pháp đó.
Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Cầm chiếc roi mây, bạn có thể bắt con nít vâng lời được. Đừng bảo phải là một quốc vương trên ngai vàng hay là một đại sứ của Mỹ ở Pháp mới cần thi hành triết lý đó.
Rút cục người ta tin theo ông hết. Giọng hung hăng như muốn bảo: "Chú nói dối, chú ơi! Tôi đi guốc trong bụng chú rồi!". Đàng này, tôi không gây sự gì hết.
Được một lúc, bà ta nói rằng vài người hàng xóm đã cho mắc điện vào chuồng gà và thấy kết quả mỹ mãn. Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy. Chương Mười Một Kích thích thị giác và óc tưởng tượng của người