Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên. Khi tổng kết, tớ thường trao đổi và chia sẻ suy nghĩ, cảm tưởng cũng như quan điểm của mình với các nhân viên về ba vấn đề đó. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.
Thế nhưng mọi chuyện hóa ra ngược lại. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế!
Họ lớn lên trong cùng một thị trấn, sống trên cùng một con đường và ở cạnh nhà nhau. Bây giờ, khi đã rảnh rỗi hơn, anh muốn giúp mọi người tận hưởng những ích lợi từ việc ủy thác hiệu quả như anh! Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.
Còn sau đó thì anh chỉ muốn bật ti vi lên xem trong giây lát rồi đi ngủ. Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây. Uống cạn tách cà phê, James quyết định đến gặp Jones để tham khảo giải pháp.
Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. Thông qua các đồng nghiệp, James bắt đầu nhận ra một sự khác biệt giữa hai người - một điều trước giờ chưa hề xảy ra đối với hai anh em họ. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa.
Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Thật ra, chính tôi mới là người gây ra những việc đó. Anh đã trao đổi với Josh rất cụ thể và rõ ràng về những yêu cầu công việc và Josh cũng đã rất hiểu những mong muốn của anh.
Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút. Đó quả là một câu nói hay. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình.
Jack, sếp của anh, gọi James lên văn phòng gặp ông. Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế.
Tớ phải cảm ơn cô ấy vì điều đó! - Jones chia sẻ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng. Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau! Khi đọc lại những điều mình đã viết trên bảng, James chợt nghĩ đến những vị giám đốc trong công ty - những người cũng có thể đang gặp phải khó khăn như anh.
Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: Tuy nhiên, tớ đã giao cho các nhân viên của mình một số công việc và họ cũng đã làm rất tốt.