Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Vẫn chứng nào tật nấy. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.
Khán giả sôi động phết. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại.
Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Được nói chuyện, được trao đổi.
Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Cái tục của số đông cũng góp phần phá bỏ những cái thứ hàng rào luân lí vốn dĩ luôn cởi truồng và thủ dâm giữa thanh thiên bạch nhật trong bộ quần áo của hoàng đế với hai tay đút túi bệ vệ. Tiếp theo thì còn tùy.
Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng.
Một ngày thả ra nắng mặt trời. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.