Nơi đó kêu là Lâm viên (. Garfield ứng cử Tổng thống, cậu viết thư hỏi có phải hồi thiếu thời đại tướng đã làm nghề kéo ghe trên kinh để độ nhật không? Và Garfield trả lời cậu. (Thằng khùng! Nó dám biểu mình trả lời gấp cho nó, trong khi mình lo lắng hết việc này việc khác.
Khi bạn coi tấm hình trong đó có bạn chụp chung với những người khác, thì người thứ nhất mà bạn ngó là ai? Nếu bạn tin rằng mọi người đều chú ý tới bạn, thì xin bạn trả lời tôi câu này: "Nếu bạn chẳng may chiều nay từ trần thì sẽ có bao nhiêu người đi tiễn bạn tới huyệt?". Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó. Vậy muốn được thiện cảm của người khác, xin bạn theo quy tắc thứ sáu: Làm sao cho họ thấy cái quan trọng của họ.
Cái thói hay chỉ trích, trách mắng đã làm cho cha thành như vậy đó, thành một người cha gắt gỏng. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. Lý tưởng ủ ấp trong lòng sẽ cấu tạo nên những hành vi hợp với lý tưởng.
Rồi đặt đĩa lên bàn, chị thở dài, ngây ngô nói: "Thưa bà, thiệt tôi không bao giờ ngờ như vậy". Hồi đó ông Eastman xây một âm nhạc học đường và một nhà hát để báo hiếu cho mẹ. Ông sẽ không thu được một đồng nào hết, vì tôi không đủ sức trả giá ông định, sẽ đi mướn nơi khác để diễn thuyết.
Người đó bảo tôi: "Không biết ông đã làm gì mà chủ tôi thích ông tới nỗi ngồi đâu cũng chỉ nói tới ông thôi". Vậy, muốn thay đổi hành động của một người mà không làm phật ý họ và cũng không gây thù oán: Ông này kể lại: "Ông ấy chỉ trích những phương pháp tôi đã dùng.
Vì nơi đó vắng người nên tôi cho nó chạy nhảy tự do, không bị xích, cũng không bị đai mõm. Nhưng chiều nay hay chiều mai, ông nên mua ít bông về biếu bà. Thành ra anh thợ máy không phải là một nhân viên hạ cấp, mà ai cũng có quyền sai bảo nữa, anh nay đã nghiễm nhiên là một viên chỉ huy rồi.
Có lẽ hôm nay tôi không thích những bài tôi đã viết hôm qua nữa. Nhưng tôi chưa thấy phòng làm việc nào lót ván đẹp bằng phòng này. Con vật đó có thể giết một con sóc hay cắn một đứa nhỏ! Lần này tôi bỏ qua cho, lần sau tôi bắt được nữa thì tôi bắt buộc phải làm biên bản đưa thầy ra tòa".
Đó là quy tắc thứ sáu. Chính là văn sĩ Anh Charles Dickens. Ông có tài, có nhiều tương lai, dù ông làm việc ở đâu cũng vậy.
Anh tranh biện, la ó, không tự chủ được nữa. Câu chuyện đó, ba chục năm sau, nghĩa là mới đây, bác sĩ A. Tự thấy cái quan trọng và uy thế mới của mình, anh hài lòng và tiếp tục làm không phàn nàn chi hết.
"Các bạn, tôi biết rằng tôi không dễ thương chút nào hết, tôi không còn ngờ gì điều đó. Hai bên cãi lý trong một giờ đồng hồ. Anh đã nghiên cứu về trí nhớ.