Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Tôi biết ông rất yêu vợ. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Mình được khóc cho mình. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên.
Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Bạn muốn về nhà viết quá. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời.
Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy.
Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Chúng tôi đã chết rồi. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.